THỜI GIAN LÀ VÀNG

CAO THÂM XIN CHÀO QUÝ KHÁCH

CHÀO MỪNG QUÍ THẦY CÔ GHÉ THĂM TRANG WEBSITE CỦA CAO THÂM, CHÚC THẦY CÔ CÓ NHIỀU NIỀM VUI, HẠNH PHÚC !

HIỆU ỨNG

CẢNH NHÀ

ẢNH CỦA TRANG WEBSITE

Happy_New_Year_2013_no_sound1.swf 2011_chuan.swf VMai_chucmung831.swf LOGO_TOAN_HOC.gif Love1.gif Anh_va_em.swf 1329139651_17.jpg Giang_sinh1.swf Buiphan2.swf YouTube__da_bong_ngu1.flv Anhtho.jpg YouTube__Mien_Trung_nho_Bac1.flv Hue_dem_trang_loanswf.swf TQNTB__Hoa.swf Dulichcamranh.swf Vo_ngua_tren_thao_nguyen_Organ_version.mp3 Thai_Thuy__Cay_Da_Quan_Doc_Doc_Tau_Organ.mp3 VOC_VUI_veduyen.swf VO_TINH_TA_GAP_NHAU.swf

TRUYỆN CƯỜI

*0975012294

VIDEO ẢNH HIỆU ỨNG

""

DANH NGÔN

"
Hướng của cây do gió quyết định, Hướng của con người do tự mình quyết định.
Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biến
.
Trên thế gian làm gì có đường người ta đi mãi thỉ thành đường thôi
.
Hạnh phúc là 1 tấm chăn hẹp người này hở, người kia kín
.
Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.
.
Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.
.
Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
.
Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.
.
Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
.
Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.
.
Chia sẻ là hạnh phúc là niềm vui.
.
Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
.
Nếu là con chim, chiếc lá, Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh, Lẽ nào vay mà không có trả, Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • GIA CHỦ XIN CHÀO

    1 khách và 0 thành viên

    NGẮM HOA



    10 ĐIỀU TÂM NIỆM

    1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.

    2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.

    3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.

    4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.

    5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.

    6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.

    7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.

    8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.

    9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.

    10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.

    Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai gốc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đở, lấy kẽ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
    Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

    NHẮN TIN CHO GIA CHỦ

    SUY NGẨM

    ""

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Menu chức năng 3

    Gốc > ÔNG BỐ >

    VIÊN NGỌC CUỘC ĐỜI

    Tôi sinh ra trong một gia đình có ba anh em, nhưng chỉ có tôi là con gái cưng của bố tôi. Khi tôi còn bé bố tôi luôn bảo với bạn bè mình tôi là viên ngọc của cuộc đời bố. Khi đó dù còn là một đứa trẻ nhưng tôi cũng cảm thấy hãnh diện.

            Khi tôi lên năm do bị bệnh nên tôi không đi học được mầm non, vì thế mà tôi phải tự học ở nhà, những chữ cái đầu đời của tôi không được thầy cô rèn giũa tôi cũng buồn lắm. Không được đến trường cùng lũ bạn, tôi hay làm nũng bố và khóc suốt ngày. Dù là bé nhưng bố vẫn hay nhắc nhở tôi về những bài học tự mình vươn lên trong cuộc sống để chúng tôi noi theo. Bố nói về thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký dù mất đôi tay nhưng vẫn nỗ lực với đôi chân của mình, bố tôi uốn nắn cho tôi nét bút đầu đời khi tôi không được đến trường cùng bạn bè. Năm đầu tiên ấy bố là thầy của tôi và chính bố đã trở thành người thầy đầu tiên trong cuộc đời. 

            Rồi năm tháng qua đi tôi lên lớp một được đi học cùng bạn bè tôi vui lắm, bố vẫn đưa tôi đi đến trường trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng mà ông bà tôi cho bố tôi khi bố, mẹ tôi lấy nhau. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, tôi đã bước qua tiểu học ngoài những bài học ở trường tôi còn được bố kèm dạy thêm ở nhà vì thế năm năm học tiểu học tôi đã đạt học sinh giỏi cấp trường. 

     


     

           Bước chân vào THCS tôi vẫn giữ được phong độ học tập của mình nhưng vì bố bận kiếm tiền lo cho anh em tôi ăn học nên bố không còn nhiều thời gian dành cho tôi, tôi hiểu và thông cảm cho bố. Bố dạy tôi cách đọc sách thế nào là đúng khoa học bố bảo tôi khi con đọc sách không nên để mắt gần sách quá sẽ dễ bị cận thị. 

            Năm tháng cứ thoăn thoắt trôi đi mà không báo trước cho con người biết về quy luật của tự nhiên. Năm lên THPT, tôi luôn phải đi học xa nhà không có thời gian ở nhà cùng bố và gia đình. Mỗi khi đạp xe đạp đi học về mồ hôi nhễ nhại, bố lau mồ hôi và ngồi quạt cho tôi, dường như mọi mệt mỏi trong tôi như không còn nữa. Càng ngày tôi phải càng xa bố hơn khi thấy tôi đi học quá vất vả vì trường tôi cách nhà những 15 cây số. Sợ tôi đi học về mệt nên bố và mẹ tôi đã cho tôi trọ lại trường dù rất nhớ bố nhưng tôi vẫn tự nhủ trong lòng và phải cố gắng học không được phụ lòng bố. Gia đình tôi nghèo nên bố mẹ tôi phải chạy vạy từng bữa rất vất vả để nuôi chúng tôi ăn học không riêng mình tôi mà còn cả anh và em trai tôi nữa. Nghề nghiệp của bố mẹ tôi rất bấp bênh nhưng không bao giờ bố tôi để chung tôi thua kém bạn bè. 

            Tôi và bố như hai người bạn cùng tâm sự buồn vui, bố tôi luôn thủ thỉ nhẹ nhàng khi tôi kể những câu chuyện về bạn bè, học tập, bố tôi đều có những lời khuyên cho tôi. Rồi thời gian ở gần bố cứ xa dần vì năm đó là năm cuối cấp nên tôi rất bận rộn, ít có thời gian về nhà hơn. Có khi một tháng tôi mới có thời gian về nhà một lần. 

            Sau một tuần học mệt mỏi tôi đã quyết định về nhà để báo cáo kết quả học tập của tôi cho bố, tôi đạp xe 15 cây số về nhà khi về nhà tôi thấy không khí trong nhà rất nặng nề, bà nội lên ở cùng anh và em trai tôi. Tôi hỏi bà: 

    - Bà ơi bố mẹ cháu đâu?

            Bà tôi không nói gì với tôi sau đó bà chỉ thủ thỉ khóc một mình, tôi cố hỏi bằng được chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình nhưng bà không nói. Tối đến bốn bà cháu tôi ngồi trong căn nhà nhỏ nhắn nhưng cảm giác trong lòng tôi thật sự cảm thấy lạnh lẽo. Đứa em tôi mếu máo khóc lại bên tôi và nói chị ơi bố bị bệnh ung thư. Tôi không thể nào tin được đó là sự thật tôi đau đớn đến tột cùng. Bây giờ bà mới lại bên tôi vuốt nhẹ tay lên mái tóc tôi và ôm tôi vào lòng bà nói bố cháu bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối. Lòng tôi rối bời và ngồi đặt ra những câu hỏi. Tại sao bố mẹ lại giấu mình? Đêm đó bà vào phòng ngủ cùng tôi bà nói bố không cho cả nhà nói cho tôi biết vì muốn tôi tập trung vào học để chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Mẹ đưa bố vào tận Đắclak chữa bệnh. Dù biết rằng chỉ còn chút hi vọng nhỏ nhoi thôi nhưng gia đình tôi vẫn không để nó vụt tắt. Nhìn căn nhà tôi chìm trong sự lạnh lẽo, tôi buồn lắm.

     


     

            Một tháng trôi qua bố tôi về nhà với căn bệnh ung thư ngày một nặng thêm. Bố không cho tôi ở nhà, bố bắt tôi tiếp tục lên ở trọ và học tập thật tốt, vì thế nên tôi cố gắng thực hiện ước mơ vào đại học theo nguyện vọng của bố tôi. Mỗi lần về nhà thăm bố nhìn thấy bố mà lòng tôi se thắt lại, từ một thân hình to béo vạm vỡ bây giờ bố gầy đi nhiều lắm, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sâu hõm vì mất ngủ, nhưng mỗi lần tôi về bố vẫn cười như không muốn để tôi phải lo lắng. Nhưng bố có biết không khi đó con đang khóc thầm, bao đêm mẹ khóc, con khóc nhưng bố vẫn tỏ ra rất bình tâm.

            Bố luôn dặn tôi cuộc đời sống chết là quy luật của tự nhiên. Bố không còn gì hối tiếc vì đã là bố của các con. Tôi buồn lắm khóc thật nhiều nhưng tôi cũng tự nhủ mình phải cố gắng học để không phụ lòng bố. Năm đó cũng là năm mà bố tôi đã rời xa chúng tôi mãi mãi. Sau một tháng bố tôi đi xa tôi lại phải tiếp tục quá trình học để thi vào đại học của mình để làm bố tôi vui. Tôi thi đậu vào Cao Đẳng bây giờ đã là một cô sinh viên. "Con đã là lớp trưởng của lớp nữa bố ạ! Con không biết rồi mai này cuộc sống có xô bồ thế nào? Con không dám chắc là mình có trở thành người thành đạt hay không, nhưng con hứa với bố con sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì bố dạy con!"

            Hôm nay bầu trời trong xanh quá như có bố đang dõi theo bước đường con đi vậy. Bố ơi con sông xanh biếc nặng tình của bố dành cho chúng con, hàng dừa xanh bạt ngàn bố trồng nay đã trĩu quả, hồ cá nhà mình nước vẫn trong xanh… Mọi thứ trong nhà mình dường như không thay đổi, nhưng chỉ có bố là không ở đây cùng chúng con.

           Bây giờ khi nhìn lại quảng thời gian đã qua tôi tự hào là con của bố. Con hôm nay và mai sau vẫn mãi tự hào là viên ngọc cuộc đời bố. Cảm ơn “Nét bút tri ân” đã giúp tôi bộc lộ được cảm xúc của mình.


    Nhắn tin cho tác giả
    Lưu Cao Thâm @ 07:16 08/06/2011
    Số lượt xem: 301
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    "Trên con đường đi đến thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng - Lỗ Tấn" "Không nên coi thường những lỗi nhỏ. Một lỗi nhỏ bao giờ cũng khởi thủy cho một lỗi lớn. Những thói hư tật xấu đều là những đứa con của lỗi nhỏ sinh ra - Xtan" "Nguời ta thích lý sự với nhau về hạnh phúc, nhưng ít ai hiểu đuợc rằng hạnh phúc lớn nhất là hiểu đuợc nhau - K.Paustopki - Nga" "Lòng trung thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người . Sự thật ,lòng tin cậy , tình bạn và tình yêu đều tuỳ thuộc vào điều đó cả - Elviisresley" "Không phải tất cả những người cười với ta đều là bạn cũng không phải tất cả những người làm ta bực mình đều là kẻ thù của ta - Ngạn ngữ Mông Cổ" "Chúng ta sống với các khuyết điểm như những mùi hôi của ta . Chúng ta không hay biết gì nhưng chúng làm cho người khác khó chịu thôi - B.A De" "Lúc còn làm tình nhân thì người đàn ông là người khổ nhất. Lúc thành vợ chồng rồi, người đàn bà là người thiệt thòi nhiều nhất - W.Shakespeare" "Trong gia đình, người nhiều quyền hạn nhất là người chồng, nhưng người vợ thật sự là người có nhiều uy quyền nhất - Labruyère" "Khi còn là người yêu, đa số đàn ông thích người con gái khêu gợi và dễ dãi.Vì có khêu gợi thì người đàn ông mới thích nhìn, và có dễ dãi thì người đàn ông mới dễ chinh phục . Nhưng khi lấy vợ, người đàn ông thích người con gái đoan trang và đứng đắn. Vì đoan trang thì người đàn ông mới kính trọng và đứng đắn thì mới không lo sự dòm ngó của kẻ khác - André Chenier" "Trong toán học, tình yêu : một cộng một là tất cả và hai trừ một là vô nghĩa - Mignon Mclaughlin" "Người phụ nữ đức hạnh đánh ghen bằng nước mắt - John Gay" "Giá trị của mỗi người tuỳ thuộc vào lí tưởng của mình cao hay thấp - P. HYMANS" "Sự học trang hoàn đời sống và làm cho ta yêu đời hơn - I. VIENNOT" "Thiếu phương pháp thì người tài cũng lỗi. Có phương pháp thì người thường cũng làm được chuyện phi thường - DESCARTES" "Đừng buộc người khác chịu cái điều mà ngay chính bạn cũng không chịu nổi - P. Syrus" "Cha đẻ của vinh quang và hạnh phúc là sự làm việc - Euripied" "Thành đạt không phải do người ngoài giúp mà do chính lòng tự tin - Abraham Lincoln" "Hãy quên đi những giờ phút thiêu thốn, nhưng đừng quên những gì thời khắc đó đã dạy bạn - A.Ricardo" "Không gì nghèo bằng thiếu tài. Không gì hèn bằng thiếu trí - Uông Cách" "Đi ra một bước đường ta thấy khôn hơn một chút và tự thấy trí óc mình thật nhỏ bé vô cùng -Leon Tolstoi"

    NHẤP VÀO HÌNH ĐỂ VỀ ĐẦU TRANG

    ""